Cuộc sống luôn mang nhiều tâm sự - tâm sự với chính mình

TÂM SỰ VỚI CHÍNH MÌNH
Cuộc sống sinh viên, sướng vui đâu ai ngờ, chính bản thân mình có nắm bắt được cơ hội chạy qua không?
Lại một ngày nữa qua đi tôi chẳng thể cất lời, tôi chẳng dám đối mặt với hiện thực trước mắt, cừ cái đà này bản thân sẽ vụt mất tất cả (chẳng còn lại gì). Tôi đang xa hoa trong những cái phù phiếm mà tôi tự đặt cho mình, tôi tự mình đắm chìm trong đó, tự chính bản thân biết là sai là không đúng nhưng càng đính chính bản thân càng lún sâu. Bởi cái tôi của tôi rất lớn, và thêm cái lòng tự mãn bấy lâu nay dấu kín trong thâm tâm tôi đã khiến cho tôi gần như mất tất cả. Đã bao  lần tôi quyết định làm lại từ đầu nhưng nghị lực của tôi chưa đủ để vượt qua chính bản thân mình. Trước giờ tôi luôn nắm bắt tất cả của người khác nhưng bây giờ tất cả của tôi đều để người khác nắm bắt, hình như cái nhịp điệu của đại học không phù hợp với tôi. Những phấn đấu le lói của tôi như vụt tắt, càng loé sáng mạnh càng nhanh vụt tắt, CÓ PHƯƠNG PHÁP NÀO? cho chính bản thân lúc này hay không? 
Lại trở về với chiến thuật như ngày xưa ngày mà mình quyết tâm onn thi vào đại học, chiến thuật 1-5-2 (Một mục đích, năm dụng cụ và hai phương pháp):
+ Mục đích duy nhất: Có việc làm ổn định - thoả niềm đam mê bản thân
+ Năm dụng cụ: Bút, thước, sách vở, máy tính, áo blouse
+ Hai phương pháp: Học - chơi - học - vận động - ngủ; Học - học - chơi - học - ngủ
Kế hoạch cụ thể cho 2,25 năm học còn lại: (Một ngày 24 giờ)
- Ngủ 6 giời
- Ăn 1 giờ
- Vui chơi - giải trí - vận động 2 giờ
- Online 2 giờ
- Học 10 giờ
- Tắm - Nghỉ ngơi - thư giãn 3 giờ 
"PHẢI LÀM ĐỂ KHÔNG HỔ THẸN VỚI BẢN THÂN"
11/04/2016
Nguyễn Bá Lực

Tháng 3 - mùa yêu cũ

Những ngày Hà Nội trong veo… những ngày mùa yêu cũ chợt về…


Sáng chủ nhật một mình đi dạo quanh Hà Nội, lượn lờ qua các con phố cũ với những đám mây trôi lơ lửng. Những tia nắng muộn vội vàng vạch mây trắng vươn mình đón một ngày mới. Nắng dần dà len qua các tầng mây làm biếng thức dậy, làm thời gian chậm hơn khiến nhịp Hà Nội cũng chậm hơn trên những con đường.


Những ngày Hà Nội trong veo, những ngày còn sót lại một chút se se lạnh của mùa đông dư vị. Người ta chở hoa trên phố, chở mùa yêu, mùa cũ trên từng ngách nhỏ. Những nhành hoa đủ màu sắc dong giải trên khắp phố phường thủ đô, len qua từng con phố, len qua những sắc màu thân thuộc, len qua mùa cũ… len qua những giọt hồng chảy thẳng vào trái tim…



Tháng 3. Hà Nội cuộn mình giữa những ngày mưa phùn ướt nhẹp. Khoác áo xuống phố, chỉnh lại chiếc khăn choàng kẻ ô từng có người đan tay cho đeo và giữ. Giờ thì đúng là giữ nỗi nhớ bên mình và bước đi, lòng ướt mềm những xúc cảm. Rồi lại bước thật chậm qua những con đường, những quán cóc cho đến đêm. Cho đến khi dòng người trên phố thưa dần, chỉ còn một mình mình trên phố, nghe gió hát khe khẽ, ngậm ngùi mang lá rời xa cây, không thương tiếc. Hà Nội bị nuốt chửng bời đêm.


Tháng 3 mùa yêu cũ, những giai điệu lặp lại da diết với đêm, với phố, với những cơn mưa ngâu muộn màng. Những cơn gió trốn mùa đi lạc chỉ để lại ánh mắt thoáng qua, những cái nhìn chăm chú. Có lẽ gió nhìn người thương, nhìn người anh yêu trong hương thơm phố nồng nàn mà xa tít tắp. Gió quyến luyến những bàn tay lạnh, những trái tim cô đơn giữa mùa cũ trở về. Hà Nội về đêm…


Tháng 3 đợi mùa, gió cuộn trong lòng những mảnh tình, mảnh nhạc của mùa yêu cũ. Những yêu thương lướt nhẹ qua ngón tay, lướt nhẹ qua gò má, lướt nhẹ qua những nhớ thương, lướt nhẹ qua những giọt nước mắt không biết từ đâu lăn dài. Những ngón tay vô thức tìm nhau trong bóng tối, tìm những môi hôn nhẹ, những làn hơi ấm, những cái ôm sưởi nhẹ giữa đêm. Những giây phút đó, những giây phút mùa cũ trở về, thấy cô đơn lăn dài trên khóe mắt… đến tận bây giờ.



Tháng 3 chậm lại, trà đá ven hồ mở cửa lưa thưa vài khách đêm khuya. Có lẽ người ta trốn đêm, trốn đi tìm những giấc ngủ yên bình sau một ngày dài mệt mỏi. Chị hàng nước tán phét vài ba câu. Về chiếc ghế đá kia mới thay, về hàng hoa kia vừa héo, về những mảnh tình cũ vắt ngang…


Tháng 3 Hà Nội, tháng 3 lăn bánh giữa đời người, đời thường. Đêm nay, Hà Nội ngoài kia vẫn mưa phùn, những hàng cây già ủ rũ một màu trong đêm, ướt đẫm. Giờ đây, chẳng thiếu gì những cơn gió lạnh khẽ gõ gửa rồi thoáng đi chưa để người ta kịp mời, kịp chào. Tháng 3- mùa yêu cũ, mùa mang đến cho ta những nỗi buồn vô cớ, những cái tiết nuối hụt hời…
Gin- Một thoáng lang thang


Bài viết: Tháng 3, mùa yêu cũ 
Zing Blog


Bộ mặt chính phủ mới - 2016





Nhớ hoa loa kèn của mẹ

Tôi thường gọi về cho mẹ, để nhắc mẹ mua hoa, nhắc mùa hoa loa kèn đã về. Sợ tuổi già khiến mẹ quên mất đam mê. Sợ con gái không ở gần khiến mẹ bỏ đi thói quen yêu thương ấy.
Năm nào cũng vậy, mỗi độ hoa loa kèn xuống phố đầu mùa, tôi lại vội vàng chạy đi, mua một bó thật to để về cắm trên bàn của mẹ. Đã bao nhiêu năm rồi, chưa năm nào tôi quên làm việc đó. Mẹ vẫn yêu hoa loa kèn, vẫn thích những nhành hoa trắng, mùi thơm tỏa ngát, nhìn thật tinh khôi, nồng nàn. Mẹ thường kể, hoa loa kèn gắn với kỉ niệm tình yêu thời trẻ của ba mẹ, một kỉ niệm mãi không bao giờ mẹ quên, nó gắn với cuộc đời mẹ để đến mãi sau này, ba mẹ vẫn nghĩ về nó mà trân trọng nhau, yêu thương nhau.
Làm con, tôi bị lây ‘bệnh’ yêu loa kèn của mẹ. Mùa nào, cứ tháng 4 về, tôi lại xuống phố ngóng hoa. Từ ngày xa mẹ, tôi đi lấy chồng xa, không còn được thường xuyên mua hoa về cho mẹ như trước. Nên, nỗi nhớ mẹ lại cồn cào da diết khi thấy sắc hoa loa kèn. Nhớ mẹ, nhớ thời còn nông nổi, còn bồng bột chưa có gia đình, được ngã vào vòng tay mẹ, thật vui và hạnh phúc biết bao. Nhưng, bây giờ, thứ tôi phải nghĩ nhiều hơn đó chính là gia đình, là con cái, là chồng, là vợ, là cơm áo gạo tiền. Đôi lúc, tôi quên mất tình yêu dành cho những bông loa kèn nở rộ. Để tháng 4 về, lại nhắc tôi khắc khoải khôn nguôi.
Tôi thường gọi về cho mẹ, để nhắc mẹ mua hoa, nhắc mùa hoa đã về. Sợ tuổi già khiến mẹ quên mất đam mê. Sợ con gái không ở gần khiến mẹ bỏ đi thói quen đó.
 nho hoa loa ken cua me! - 1

Tháng 4 rồi mẹ ạ, hoa loa kèn lại nở rộ, lại nhớ da diết thời con còn bám đuôi mẹ đi ra chợ mua hoa.
Nhưng cuộc sống bộn bề, cuốn tôi đi. Tôi không còn thói quen mua hoa loa kèn như trước. Tôi cũng quên mất rằng, mùa hè đang đến, tháng tư đang ùa về. Thời gian cứ lặng lẽ trôi đi, lúc nhanh, lúc chậm, lúc đầy xô bồ và mệt mỏi. Tôi không còn thời gian để nghỉ ngơi vì con cái, vì gia đình. Tôi cũng quên mất phải gọi về cho mẹ để nhắc mẹ mùa hoa đã về phố. Có những lúc nằm nhớ mẹ, nước mắt trào ra. Giật mình vì lâu nay con gái quên mất việc hỏi thăm ba mẹ. Ba mẹ có khỏe không, lâu nay, con không thể đưa cháu về chơi được.
***
Nghĩ phận con gái đi lấy chồng xa, chỉ biết nhớ thương ba mẹ chứ chẳng được về. Lòng con gái buồn lắm, nhưng con bây giờ đã làm vợ, làm mẹ rồi… Con cũng như mẹ, cũng gánh vác, bộn bề những lo toan. Tạm gác những niềm vui và ước mơ nhỏ nhoi ở lại.
Tháng 4 về, hoa loa kèn lại bắt đầu rộ. Mẹ ơi, sáng nay nhìn thấy hoa, con òa khóc vì nhớ mẹ. Mẹ bây giờ đã già yếu, tóc đã bạc trắng cả đầu, mắt mẹ đã mờ. Mẹ chỉ đợi con gái và cháu ngoại về chơi với mẹ. Thế mà, con gái ở xa, chỉ gọi được điện, chỉ nói được vài câu hỏi thăm mà không thể chạy đến ôm mẹ như ngày nào. Cũng chỉ được nghe giọng mẹ qua điện thoại, chầm chậm, nhỏ dần vì mệt. Con nói mẹ lên ở với vợ chồng con, mẹ không chịu. Mẹ nói, ở quê vui vẻ với xóm giềng, lại có người ta làm bầu làm bạn. Lên thành phố, xa lạ, đất chật người đông, mẹ không quen, cô độc tuổi già. Thương mẹ mà con gái nghẹn lòng, cũng không thể về quê phụng dưỡng mẹ. Chỉ mong mẹ sức khỏe, bình an…
Tháng 4 rồi mẹ ạ, hoa loa kèn lại nở rộ, lại nhớ da diết thời con còn bám đuôi mẹ đi ra chợ mua hoa. Mùa này, mẹ có còn ra chợ mua hoa, mẹ có còn cắm hoa như xưa không mẹ?
Bài viết: Nhớ hoa loa kèn của mẹ

Tình mẹ


Chúng mình chỉ còn khoảng một tháng nữa là sẽ gặp nhau chính thức! Con có hồi hộp giống như mẹ không? Mẹ thì ngóng con từng ngày một. Các cụ bảo kiêng không nên đếm ngày đợi tháng, cứ thuận theo tự nhiên rồi em bé sẽ chào đời. Nhưng mẹ thì mong được thấy hình hài bé nhỏ của con, ôm con và nắm lấy bàn tay bé xiu xiu... Thỉnh thoảng, mẹ lại ngắm ảnh siêu âm 4D của con, cố mường tượng xem khuôn mặt của con sẽ như thế nào, bàn tay bàn chân của con sẽ giống ai trong gia đình... Nhìn mọi người up ảnh con cái mới sinh mà mẹ thèm lắm, tưởng tượng không biết “Thóc nhà mình có tròn trĩnh, đáng yêu như thế không?”.
Những ngày đầu khi biết có con, cả bố và mẹ đều rất bất ngờ, hạnh phúc vì chẳng nghĩ con sẽ xuất hiện. Rồi theo thời gian, mẹ cảm nhận được những chuyển động ở bụng mình (và ngay khi viết những dòng này, con cũng đang “đạp máy” mẹ)... Những đợt “sóng trồi” lên xuống, bố mẹ đều cười thầm nhìn nhau hạnh phúc. Con có cảm nhận được những nụ hôn của bố, những lần bố áp tay chào con trước lúc đi ngủ hay có vài lần bố khẽ hát mấy bài trẻ con để ru con... Con biết hết đúng không? Có thấy bố hát rất dở tệ không?!!
Mẹ lúc nào cũng càu nhàu bố về chuyện mãi mà bố chẳng nghĩ ra cái tên gì hay hay, đáng yêu cho con (cả tên ở nhà lẫn tên gọi). Một ngày, bố gọi “Thóc ơi!” làm mẹ giật mình, rồi ngẫm thấy thật hay và ý nghĩa. Bố con bảo thóc nhỏ bé, là hạt mầm bố gieo và sẽ nuôi lớn, hạt thóc nhỏ nhưng lại vô cùng cần thiết với cuộc sống này. Con cũng vậy! Thóc của mẹ là hạt mầm nhỏ, là tình yêu mà bố mẹ dành cho nhau và con là món quà quý giá nhất, ý nghĩa nhất trong cuộc đời bố mẹ. Thóc của bố mẹ dù bé bỏng nhưng mẹ mong rồi mai này, con sẽ trở thành người con ngoan, khỏe mạnh và có ích với đời. Thật tham lam nếu như chưa gặp nhau mà mẹ đã giao hẹn trước... nhưng mẹ mong và tin như thế, Thóc nhỉ!
Hôm kia, mẹ và bà ngoại đã chuẩn bị vài đồ nho nhỏ cho con. Nhìn dây phơi quần áo, lẫn vào những cái áo cái quần của người lớn là đồ trẻ con, bé ti hi... cả nhà ai nhìn cũng thích. Mọi người không nói ra nhưng mẹ biết ai cũng mong con giống như mẹ đang chờ con vậy. Trên quyển lịch để bàn của ông ngoại, mẹ thấy ông đã khoanh tròn ngày, ghi sẵn chú thích: “Ngày dự kiến con gái út sinh”. Bà nội ở quê cũng nhận sẽ mua đồ sơ sinh cho con, bà còn tự đặt tên con là Cún vì anh Vinh là Tũn... Thóc có thấy may mắn vì được mọi người quan tâm không? Thế nên, Thóc của mẹ khi chào đời hãy khóc to vào nhé... để mọi người ở ngoài an tâm, biết được con đã ra đời.
Hà Nội trở lạnh rồi. Mẹ thèm được ủ ấm, cuộn tròn trong chăn với Thóc lắm... Mong mọi điều bình an đến bên con!
Yêu con!
-------------------------------------



Bài viết: Gửi Thóc của mẹ... 
Zing Blog

Mẹ

       '' Con dù lớn vẫn là con của mẹ 
        Đi suốt đời lòng mẹ vẫn theo con ''

        Tình mẫu tử là thiêng liêng. Đi khắp thế gian này có ai khổ cực bằng mẹ , có ai tảo tần như mẹ , có ai quan tâm yêu thương bạn nhiều như mẹ không ? Mẹ là người mang ta đến cuộc sống này. Mẹ chịu bao nhiêu đau đớn , khổ cực chỉ mong chúng ta được khôn lớn , nên người. Mẹ cùng con tập nói những tiếng '' dạ vâng '' đầu tiên, lòng mẹ khổ cực mà hạnh phúc biết bao. Mẹ làm bạn ru con ngủ mỗi đêm. Con uống nước nhờ tay mẹ đun cho. Mẹ là người đau buồn nhất và cũng lo lắng nhất khi con bị ốm. Mẹ hi sinh mọi điều kiện để con được hạnh phúc , mẹ tránh cho con không một giờ đau đớn vì mẹ biết con là một người đặc biệt của mẹ - một vật bảo bối , thiên thần nhỏ của mẹ. Con nở một nụ cười thì lòng mẹ hạnh phúc gấp triệu lần nụ cười của con. Mẹ không dám cất lời than vãn khi mẹ mệt, mẹ đau. Mỗi lần con nhìn mẹ thì mẹ lại cười nhưng ẩn chứa đằng sau đó là cả một nỗi cực khổ đến vô tận. Có nhiều bữa cơm , mẹ nấu các món ăn đạm bạc , lạc lõng , con cảm nhận được rằng mẹ vẫn chạy đôn chạy đáo giữa dòng đời này để cho con được cơm ăn áo mặc , cắp sách đến trường. Mẹ hi sinh tuổi thanh xuân của mình một cách không thương tiếc. Mẹ đem tuổi đời của mẹ cho con. Mẹ có thể không bằng người khác , mẹ có thể xấu hơn người phụ nữ khác , mẹ có thể không có địa vị cao trong xã hội nhưng tình yêu thương của mẹ có thể chiến thắng hơn tất cả người khác , chiến thắng cả biển trời này. Lòng mẹ mang một tình yêu thương bao la , vô bờ bến , không bao giờ vơi cạn. Đi khắp thế gian này , có thể con sẽ gặp nhiều người phụ nữ tốt với con , thương yêu con , hi sinh cho con nhưng không bao giờ bằng người đó , một người đặc biệt , người mà con luôn giữ trong lòng. Người ta tốt với con rồi cũng sẽ bỏ con mà đi , người ta chết ở trong lòng mình một ít. Còn mẹ thì sẽ mãi nằm ở trong lòng con. Trong tim con , con luôn dành cho mẹ một vị trí đặc biệt. Ngôn ngữ trần gian khờ dại quá/Sao đong đầy hai tiếng: Mẹ ơi. Tôi có đôi lúc giận dỗi mẹ, nhưng sau này khi đã khôn lớn một chút , tôi đã hiểu tình thương , sự hi sinh cao cả của một người mẹ dành cho con. Con không muốn cha mẹ phải lo vì con. Mẹ đã cho đi yêu thương mà mẹ không hề nhận lại. Con hiểu được rằng '' Khi mẹ trao đi cho con yêu thương , tức là mẹ đã trao đi một phần thời gian của cuộc sống mẹ cho con , vì vậy , con hứa sẽ không làm mẹ hi sinh vô ích như thế ''. Con yêu mẹ ! Tình yêu thương của mẹ con trả không hết ! Con nợ mẹ cả cuộc đời ! Chỉ mong mẹ đợi con .............. cả cuộc đời này. Nhưng mẹ không thể sống đời với chúng ta , vì vậy hãy thương mẹ, hãy làm tròn chữ hiếu khi mẹ còn ở bên cạnh bạn. 
      Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc. Đừng để buồn lên mắt mẹ, nghe không?”.


Bài viết: Mẹ 
Zing Blog

Góc trái tim - tình yêu như bản nhạc không lời

                 Góc TRÁI TIM   


TÌNH YÊU NHƯ BẢN NHẠC KHÔNG LỜI…

Chính vì có nhịp điệu nên mới là tình yêu, đúng không anh? Như việc đôi lúc chúng ta trở nên mất kiểm soát nhịp đập trái tim mình...



Em đã từng tưởng tượng vô số lần, hoặc lý giải những cảm giác chưa qua trải nghiệm của mình, về tình yêu. Nó sẽ trong vắt như những cơn gió đầu mùa, sẽ ấm áp như sắc nắng cuối thu, sẽ tràn ngập hương thanh khiết và ngọt ngào như vị café sữa để lâu trong miệng, hoặc là, sẽ đắng ngắt sự cô độc của đêm đông lạnh lẽo.

Và rồi em kết luận, tình yêu đích thực là một bản nhạc không lời, có những khúc da diết, dai dẳng, có những khúc mạnh mẽ, dồn dập, có những khúc nhẹ nhàng, sâu lắng, nhưng cũng có những khúc thống thiết sự đau thương, ám ảnh dáng dấp của chia ly, mất mát.

Người ta hay nói, là thiếu nữ thì đừng quá kỳ vọng vào một mối tình đẹp, hoặc là quá ngây thơ trước tình yêu để rồi phải nhận cái giá quá đắt. Nhưng em chưa yêu, em cần dũng khí để yêu, vì thế em sẽ chỉ nghĩ về những thứ lãng mạn thôi, anh ạ!

Chẳng phải tình yêu đích thực là một bản nhạc, đó sao? Anh là chiếc dương cầm, em sẽ là nốt nhạc, có bi thương, ai oán hay là hạnh phúc, ngọt ngào, cũng vẫn là định sẵn sẽ phải vĩnh viễn ở bên cạnh nhau.



Và cũng có những ngày đầy gió, khi bản nhạc không thể cất lên thành những giai điệu ngọt ngào, cũng như những ngày mưa, tình yêu sẽ bị át đi tiếng gọi thiết tha. Chính vì có nhịp điệu nên mới là tình yêu, đúng không anh? Như việc đôi lúc chúng ta trở nên mất kiểm soát nhịp đập trái tim mình.

Có ai biết được mối tình của mình sẽ kéo dài trong bao lâu, chỉ biết những lúc đuối sức vì lên những nốt cao, thì sẽ có đoạn phải trầm xuống nốt thấp, khi ngọt ngào thì bàn tay nắm chặt, nhưng lúc mệt mỏi rã rời thì sẽ phải đến đoạn buông lơi.

Em thích những bản đàn, nhưng em không hy vọng tình chúng ta sẽ như một bản đàn như thế. Bởi vì nếu nó chỉ như một bản nhạc, thì sẽ có hồi kết thúc. Và nào có ai muốn tình yêu của mình sẽ định sẵn là phải chấm dứt như thế đâu? Nhưng, dẫu sao thì cái gì đến cũng sẽ phải đến, tại sao em phải lo sợ một kết cục khi chưa bắt đầu nhỉ?

Có phải em quá mơ mộng không, khi đã thần thánh hóa tình yêu và kỳ vọng quá nhiều vào một mối tình đẹp? Nhưng em nghĩ, đã là con gái, thì ai cũng mong tình yêu của mình sẽ thật diệu kỳ, bởi vì tình yêu ấy sẽ đi theo những cô gái suốt cả cuộc đời.

Chi bằng, chúng ta nên yêu nhau như thế, như một bản nhạc cứ chơi mãi không ngừng, như nốt nhạc cứ theo phím đàn mà bay lượn những thanh âm trầm, bổng, và như cả tình yêu trong veo như vạt nắng cuối thu khẽ khàng, ấm áp. Chơi cho đến khi tận sức, tận lực, chơi cho đến khi mệt mỏi, và chơi cho đến khi chẳng thể tiếp tục được nữa, thì mới ngưng tay.

Dẫu sao thì, không lo sợ kết cục, chỉ cần biết dốc hết sức để yêu. Em muốn như thế, và cũng mong tình yêu sau này của mình sẽ như thế.

Để cháy một lần, rồi sau đó buông tay cũng được. Để hoàn thành một bản điệp khúc cho vẹn tròn, rồi hãy kết thúc, có được không?
_______________________________________________SƯU TẦM


Bài viết: Góc TRÁI TIM - Tình yêu như bản nhạc không lời... 
Zing Blog

Hồi ức mùa đông năm ấy

        Mùa đông đã đến rồi, nó đến bên ngoài cửa sổ, nó đến dưới bầu trời rộng lớn này. Chuẩn bị qua tháng 10 yêu dấu, những kỷ niệm rồi cũng sẽ qua đi, những gì sẽ bắt đầu từ hôm nay, đó là tình yêu. 
Tình yêu nhiệm màu sẽ mang đến những hương hoa, những vị ngọt,... Tình yêu đến mang ánh sáng ngập tràn, xua đuổi cái lạnh của mùa đông, Cái lạnh đi bao nhiêu thì một làn gió mới, một ánh nắng mới mang đến một sự ấm áp vô bờ. Và một ngày tôi đã yêu, một tình yêu như bao tình yêu khác nó không chua xót, nó không chia xa, nó không khó hiểu, nó là sự bắt đầu cho một cuộc sống mới, một cuộc sống có em trong tâm trí tôi. Biết một ngày chưa hẳn em đã bước cùng tôi nhưng tôi sẽ cố gắng để có em kề bên, dù chỉ là trong tâm trí thôi cũng được, tôi sẽ mỉm cười khi nhìn em, tôi sẽ làm những gì có thể để mà chở che cho em. Tôi không có nhiều tiền, tôi chưa làm nhiều tiền, gia đình tôi không giàu sang, tôi không phải công tử con nhà giàu, nhưng tôi giàu, tôi gaiuf tình yêu, tôi giàu nghị lực, tôi giàu kiên định,... Tôi quyết định tiến dần đến với em, không dừng lại ở một tình bạn bình thường, tôi nghe nhiều lời vào tiếng ra, tôi không xứng, tôi không là gì để một nàng công chúa của bố mẹ em chấp nhận tôi. Nhưng mà người ngoài làm sao mà biết được làm sao tôi không xứng, đó là họ chỉ thấy được cái bề ngoài xa xỉ của tôi, họ không thấy những gì tôi có mà những gì tôi làm, tôi hoàn toàn xứng với em. Anh chẳng biết nói gì với em mỗi khi đi bên cạnh em, anh chỉ biết mỉm cười lắng nghe những điều em nói, anh chỉ biết nhìn em mỗi khi em mệt, anh chỉ biết hỏi han đôi câu khi em ốm, không không thể chia sẽ công việc với em, nhưng anh mong em có thể sẻ chia với anh để anh hiểu được em hơn, để anh có thể tiến gần lại phía em và cất lời " anh yêu em".
        Giữa dòng đời không có lúc ngừng nghỉ này, tình yêu là một cái gì đó xa xỉ đối với một sinh viên nghèo như tôi, nhưng tôi có ước mơ và hoài bão của mình, tôi có thể trở thành một người mà làm cho nhiều người hạnh phúc, tôi có thể cười và nói với người dân rằng đã có tôi ở đây, tôi không thể gánh vác công việc của họ nhưng tôi có thể chia sẻ công việc của họ. Như tôi có thể nói với người tôi yêu rằng, "em đừng lo, có anh luôn ở bên em, em cứ mạnh dạn bước tiếp". Thân là một sinh viên học dược, đam mê công nghệ thông tin, ước mơ làm chính trị, ngoại giao, nhưng học kém ngoại ngữ, thì cũng không biết cuộc sống sẽ đi đâu về đâu. Nhưng có một điều khẳng định rằng " Tình yêu trong tôi không thể mất, niềm đam mê không bao giờ từ bỏ, công việc không bao giờ sai trái" đó là kim chỉ nam cho cuộc sống của tôi. 
Vào cái tuổi này, cái tuổi 20 đầy nhiệt huyết, cái tuổi mà người ta có bao nhiêu hoài bão, cái tuổi mà người ta đầy sinh lực xung mãn. Cái tuổi mà trong đời sinh viên là đẹp nhất, hãy sống và hành động để cuộc sống này có mình nó có thêm ý nghĩa, hãy bỏ một hạt cát lên một bờ biển rộng lớn để nó là trung tâm của tất cả.
http://mp3.zing.vn/bai-hat/Hanh-Trinh-Tuoi-20-Various-Artists/ZW6UAC8C.html
Nhật ký ngày 23/10/2015
Nguyễn Bá Lực  


Bài viết: Tâm sự ngày thứ 6 
Zing Blog

Một góc tình cảm của tôi

Một sáng mùa thu, lòng bỗng cảm thấy nhẹ nhõm, bồi hồi, vội nhắm mắt lại và thấy con tim rung động. Em mang những cơn gió nhẹ phảng phất qua lòng anh, nó đem đến những nỗi bâng quơ, nó mang đến bao điều kì diệu, chắc bởi đó là tình yêu. Một tình yêu không mạnh mẽ mà dai dẳng, mà không đó không phải là tình yêu mà đó là điều mà cho anh thấy rằng em là một phần cuộc sống của anh, anh tin rằng một ngày anh đi bên em và anh nói với em nhiều điều, và anh tin rằng sẽ có một ngày em sẽ sánh bước cùng anh hướng về tương lai và xây dựng cuộc sống của chúng ta. Anh đang tập, anh đãng cố và anh đang theo dõi em mỗi ngày, anh không thể nào quên em được, những cái đó chỉ là phù phiếm, anh cũng không tin rằng anh là như thế, và thật là anh không như thế, anh sẽ không  dõi theo em môi ngày, mà anh anh sẽ sánh bước cùng em mỗi ngày, anh hi vọng hơn hai năm học đại học còn lại anh có thể làm cho em chấp nhận anh, chấp nhận anh từ tận sâu trong con tim của anh, ... Nhắn nhủ đến người anh yêu thương...
Một ngày qua đi là cả một nỗi nhớ đầy vơi. Những khoảnh khắc anh đi bên em, anh chỉ biết nghẹn lời vài chữ, anh có nhiều điều muốn nói lắm chứ, anh có nhiều điều muốn em biết lắm chữ nhưng mà anh không thể nào thốt nên lời, nên đành nhìn em từ phía sau vậy, khi thấy em cầm máy tính nặng, anh cũng muốn cầm thay em lắm chứ nhưng trong thâm tâm anh đã ngăn cản anh lại, anh cứ để em tự lập, để em tự mang nó về nhà, anh muốn em biết nhiều khi không có anh ở bên thì em phải biết tự bản thân mình tiếp tục bước, nhớ lấy em nhé, anh luôn luôn đi cạnh em nhưng không phải khi nào anh cũng che chở cho em được, hay kiên cường em nhé, bởi em kiên cường mới là nửa cuộc đời anh được. Cuộc đời anh mỗi khi em bước vào nó như mở thêm một cánh của mới, một cánh cửa mở ra đầy bao gian nan khó khăn và đầy ắp những nỗi lo toan, nhưng em hay tự tin vì có anh ở bên, chúng ta sẽ đi cùng nhau đến suốt cuộc đời.


Bài viết: Tình yêu đến một cách nhẹ nhàng 

Nguồn 
Zing Blog

Một đoạn nhật ký của đời tôi

Một ngày đầu tháng năm. tôi nhận ra tôi đã đi quá xa. Những ngày tháng sinh viên qua đi như vô vị đối với tôi, tôi không có một tí gì lưu luyến cho 2 năm sinh viên sắp qua đi, đọng lại chỉ là sự cợt nhả đối với cuộc sống này, tôi sống theo lối không phải giản gị cũng không phải ăn chơi đua đòi, tôi sống mà tôi cảm tưởng ràng nó vô vị đến chường nào, tôi sống mà thời gian nó trôi một cách lãng phí vô ích, tôi sống mà không có một sự phấn đấu nào cả, tôi sống mà không biết suy nghĩ cho bố mẹ mọi người trong gia đình mình. Tôi phỉa làm gì để lấy lại được con người thật của tôi, Lúc trước tôi sống tuy không giao du rộng nhưng tôi sống có mục đích, tôi sống có cái để mà khoe với mọi người rằng: tôi sắp đạt được cái này cái nọ, tôi sống mà mọi người không nể tôi nhưng cũng không ai nói gì được tôi, nhưng bây giờ thì sao, mọi người cười trước mặt tôi nhưng sau lưng thì thế nào, ừ thì đó ai cũng biết mà, khinh thường một thằng không có tí tài cán nào cả, khinh thường thằng không có nghị lực. Đầu mới vào đại học, nhiều người nể mình lắm chứ, họ noi gương mình, họ muốn được như mình nhưng bây giờ mình muốn được như họ cũng không được.
Cách tự tìm lại chính mình là gi? cả mấy năm học đại học mình có tìm được hay không? 
Những việc làm bây giờ phải làm là: 
+Bỏ đế chế (thỉnh thoảng giao lưu, mang tính chất giải trí)
+Tiết kiệm là trên hết (Không kibo kẹt xỉn)
+Cố gắng học tập thật tốt
+Tránh tụ tập nhiều, không rượu bia (rượu, bia là để xã giao thì có nhưng có gắng hạn chế)
+Đi tìm nhưng gì của bản thân trong quá khứ.
Hà Nội, ngày 2 tháng 5 năm 2015
Nguyễn Bá Lực            

Các bài nhảy khi đi làm tình nguyện

Một số bài nhảy dẫn vũ phải biết khi đi làm tình nguyện

Những câu nói hay về tình bạn

Bất cứ một người nào cũng có ít nhất một đứa bạn thân, người mà bạn có thể chia sẻ hết mọi niềm vui nỗi buồn. Có thể khóc cùng mỗi khi buồn và vui cười thả ga nếu có chuyện vui. Ai cũng có một người bạn thân tuy nhiên vì cuộc sống và vì công việc mà lâu nay chúng ta không gặp lại người bạn ấy. Bạn sẽ rất nhớ những kỉ niệm bên người bạn của mình. Những câu nói hay về tình bạn mà blogtraitim.info giới thiệu đến đây sẽ làm bạn nhớ về tình bạn đẹp ấy. Hãy đọc và suy ngẫm những câu nói ý nghĩa này bạn nhé!














Những câu nói trên khiến bạn cảm thấy rất nhớ người bạn của mình đúng không? Hãy gửi tặng những câu nói hay này đến người bạn thân của mình bạn nhé!

Những kỉ niệm đáng nhớ















Hướng dẫn cài chemoffice 2016



Có gì thắc mắc gửi phản hồi về cho tôi theo địa chỉ:
Email: baluc.k10a@gmail.com
Số điện thoại: 0981608030

Bài đăng nổi bật

Đôi dòng tâm sự

Giấc mơ thảm cỏ xanh sự khởi đầu cho những ý tưởng táo bạo