Đi qua ngày gió




Gió vẫn thế - vẫn là tri kỷ của những ngày chênh vênh
Ngày gió thổi, bụi tung một khoảng trời, tôi bỗng nghĩ tuổi thanh xuân của mình còn dài lắm, vậy cớ mà bản thân lại lơ đi một vài cơ hội cho mình. Ví dụ như: bỏ lỡ chuyến xe đến trường sớm, thay vào đó ngủ vùi và bắt chuyến xe đến muộn, bỏ lỡ một chương trình ca nhạc của một thời của tuổi ấu thơ, bỏ lỡ một chuyến đi, một cái nắm tay, hay bỏ lỡ một người dành tình cảm cho mình.
Đứng giữa ranh giới của trưởng thành và non trẻ, hay đúng hơn là đứng bên vực của việc phải trưởng thành, những việc dại, việc khôn chợt ùa về, chợt nhận ra tuổi thanh xuân còn ngắn ngủi lắm, quay đầu, vòng thời gian đã chạy xa một khoảng trời.

Chiều nay, thành phố có mưa bay – dư âm của cơn bão cũ, tôi ngả mình vào cơn gió hối hả, ngả mình vào những vòng xe. Một giai điệu cũ kỹ vang lên, tiếng leng keng của xe điện ùa về, một khung trời cũ.
Tôi bỗng thấy vui, bỗng thấy chạnh lòng, và bống thấy mình ích kỷ và quá cố lạnh lùng.
Kỳ lạ không? Những nụ cười của người xưa cũ, của cuộc tình đã quá xa vời vòng tay.
Kì lạ không?
Những cơn gió chạy nhanh, càng gần ta như ta cố gần nó, những cơn gió lộng, cuốn mọi lo toan và muộn phiền, dường như những suy nghĩ cuốn theo chiều gió, dễ chịu lạ.
Và tự dưng tôi muốn
… Ôm người mình thương thật lâu, nói những lời hoa mỹ
… Dựa vào vai thật lâu, để ghi nhớ mùi hương còn đọng trên vai ai vậy là đủ
… Viết những điều sến súa, dành một bản nhạc tặng cho người
… Và dành thời gian… biết đúng giờ để không bỏ lỡ chuyến xe đến trường sớm
Hãy cho tôi thời gian, cho tôi xin những khoảnh khắc nhỏ nhất, để tôi sống chậm lại cho thế giớ mình
Hãy ôm tôi thật lâu, để giữ tôi lại, cho tôi xin bản thân được đòi hỏi một chút đỉnh.
Vậy nhé, bạn của tôi
Gin - ảnh: một người bạn trên facebook của tôi vẽ
05/08/2016
Nhạc: Autumn journey - Mượn nên bài chị Linh
Gửi những người bạn của tôi, những người tôi đã quá lạnh lùng và ích kỷ!


Bài viết: Đi qua ngày gió 


Nguồn 
Zing Blog

Tháng tám - màu yêu thương gõ nhịp yêu thương

  Tháng Tám, nhẹ bước bên hiên nhà thấy thu lấm tấm vàng trên sợi nắng mỏng manh còn sớt lại. Cũng thật lạ, chỉ khi thu chúm chím nụ cười thì nắng mới khẽ buông lơi trên những chiếc lá vàng rơi, gió cũng chẳng vội vã cuốn heo may khe khẽ thổi se sắt lòng người.
    Tháng Tám, thu về khiến lòng người quay quắt một nỗi nhớ, những mạch cảm xúc dịu dàng, êm đềm như những vuốt ve của cơn gió thu cứ mơn man trên làn tóc rối. Nỗi nhớ cuốn em nơi góc đường xưa, nơi quán cafe đã úa màu vàng lá, giờ chỉ riêng em vẫn ấm nồng một tình riêng vây kín.


     Từng nốt mùa mang theo dư vị của tình yêu, em muốn trốn chạy, muốn dấu vào lòng thu những bóng nắng còn hắt xiên lên đốm lá vàng để xoay một vòng quay bất tận. Em muốn bước qua những chênh vênh của ngày cũ để thu khoác áo mơ phai dệt nên thảm lá vàng xao xác. Dù cho bao nhiêu năm trôi qua nỗi nhớ trong em dường như chẳng hề thay đổi. Vẫn là cái nắm tay vụng trộm nhẹ nhàng làm ấm lại tim nhau trong chiều thu mưa ướt. Vẫn màu thời gian nhuốn lên vẻ vàng rộm óng ả của mùa thu mang nốt trầm buồn, khiến em vô thức bước chân về vùng ký ức với nỗi nhớ đong đầy trong tim.
      Em không quên nụ cười như mùa thu vàng trong nắng. Em không quên đôi mắt hấp thu ánh hoàng hôn ngơ ngác nhìn em tận bên kia góc quán mà không dám lại gần, chỉ ngồi nhặt nắng vàng gửi trao lại nơi em. Em nhớ sắc vàng ấy là cả một khung trời kỷ niệm như ngọn lửa không bao giờ tắt trong lòng. Em nhớ ngọn gió khẽ lay mình lùa khẽ vào từng ngọn tóc em vương khiến lòng run rẩy. Để rồi trái tim đập những nhịp đập nhói đau, bởi ngày đó gió chia phôi hai ngả chúng mình. Một người đi và một người ở lại.

 

     Tháng Tám lại về, mang yêu thương, nhung nhớ cho mối tình em dành nơi viễn xứ, gom góp chút tình nồng nàn để cho nỗi nhớ thương trong yên lặng. Em đã gửi trao yêu thương bằng cả tấm lòng, bằng cả con tim chân thành. Thế nhưng em cũng rất sợ, sợ tất cả có là nhạt phai khi từng ngày tháng nối tiếp nhau đã đánh thức những hoang dại trong sâu thẳm tim, vấn vương những miền tim buốt bởi xa cách, bởi niềm đau khiến giọt lệ tràn mi lăn trên khóe môi.
    Em tự kéo mình ở lại để chờ đợi, để dõi theo bước chân đi qua những mùa thu tháng Tám. Nhiều khi em muốn quên, quên đi cả những xúc cảm của chiều thu vàng ấy, thế nhưng chiếc lá thu cứ vô tình liệng chao xoay đều theo gió rơi, rụng xuống chân em mang theo những xúc cảm yêu thương. Giá như đời người cũng đơn thuần nhẹ nhàng như chiếc lá thu rơi thế kia, thì những trầm ẩm của mùa thu sẽ không còn xao xác.
     Có phải tháng Tám vẫn còn có những ngày trở gió nên hạnh phúc vẫn chưa kịp lại gần, chỉ để vương lại trong mùa thu những nỗi nhớ thương. Em có nên tin tình yêu sẽ không hề phai nhạt trong xa cách. Em vốn dĩ đã có thể tự trả lời bởi trái tim em luôn tin dù thời gian có úa màu thì tình yêu sẽ không hề phai, thế nhưng lý trí lại sợ sệt, sợ tình yêu ấy chưa kịp nở hoa mà đã tàn úa.
    Hãy lại gần em hơn, yêu thương em nhiều hơn nữa để lý trí kia sẽ không còn tồn tại, em sẽ dung hòa để hạnh phúc lại gần với chúng mình hơn. Mình sẽ chung một nhịp đập, chung một mạch tâm hồn, chung những ước mơ và xây đắp lên một tương lai cho ngày gặp lại. Khi vượt qua khúc quanh này mình sẽ có trong tay cả một bầu trời hạnh phúc, có thiên đường mà ta hằng ước mơ, có những ngọt ngào mà tình yêu mang lại.



     Bởi thu vẫn xòe nhẹ vạt áo đung đưa hương cỏ may mà lắng lại, cô đọng trên vạt áo hoa tháng Tám mà dịu dàng, nên giờ đây, dù xa cách khiến nỗi nhớ có hóa thành những cơn sóng trong lòng thì em vẫn sẽ mỉm cười, mặc kệ heo may vương trên vạt áo mà níu giữa lại mùa thu xưa. Em muốn níu lấy âm thanh của thu còn lưu luyến đọng trêm vòm lá, hòa với gió heo may khẽ khàng thổi để trái tim mình đập mạnh trong lồng ngực của mùa thu. Em kéo thu về mà mặc nhiên để thu thấm vào lòng những nỗi nhớ chẳng hề phai, như màu vàng của nắng ươm trên nền địa đàng những mật ngọt của tình yêu đong đầy cất giữ trong trầm tích với thời gian.
     Và trong vô thường em vẫn thấy một khoảng trống đã được lấp đầy, một hạnh phúc đến như một khoảnh khắc dịu dàng trong khúc âm vang của mùa lá vàng, mùa của tình yêu son sắt, của màu thời gian gõ nhịp yêu thương trên phiến lá vàng thu.





Blog: Linh

Hình ảnh: Nguồn Internet

Nhạc nền: Autumn Journey  - Eric Chiryoku



Bài viết: Tháng Tám - Màu thời gian gõ nhịp yêu thương 

Nguồn 
Zing Blog

Tâm sự ngày thứ 6

Mùa đông đã đến rồi, nó đến bên ngoài cửa sổ, nó đến dưới bầu trời rộng lớn này. Chuẩn bị qua tháng 10 yêu dấu, những kỷ niệm rồi cũng sẽ qua đi, những gì sẽ bắt đầu từ hôm nay, đó là tình yêu. 
Tình yêu nhiệm màu sẽ mang đến những hương hoa, những vị ngọt,... Tình yêu đến mang ánh sáng ngập tràn, xua đuổi cái lạnh của mùa đông, Cái lạnh đi bao nhiêu thì một làn gió mới, một ánh nắng mới mang đến một sự ấm áp vô bờ. Và một ngày tôi đã yêu, một tình yêu như bao tình yêu khác nó không chua xót, nó không chia xa, nó không khó hiểu, nó là sự bắt đầu cho một cuộc sống mới, một cuộc sống có em trong tâm trí tôi. Biết một ngày chưa hẳn em đã bước cùng tôi nhưng tôi sẽ cố gắng để có em kề bên, dù chỉ là trong tâm trí thôi cũng được, tôi sẽ mỉm cười khi nhìn em, tôi sẽ làm những gì có thể để mà chở che cho em. Tôi không có nhiều tiền, tôi chưa làm nhiều tiền, gia đình tôi không giàu sang, tôi không phải công tử con nhà giàu, nhưng tôi giàu, tôi gaiuf tình yêu, tôi giàu nghị lực, tôi giàu kiên định,... Tôi quyết định tiến dần đến với em, không dừng lại ở một tình bạn bình thường, tôi nghe nhiều lời vào tiếng ra, tôi không xứng, tôi không là gì để một nàng công chúa của bố mẹ em chấp nhận tôi. Nhưng mà người ngoài làm sao mà biết được làm sao tôi không xứng, đó là họ chỉ thấy được cái bề ngoài xa xỉ của tôi, họ không thấy những gì tôi có mà những gì tôi làm, tôi hoàn toàn xứng với em. Anh chẳng biết nói gì với em mỗi khi đi bên cạnh em, anh chỉ biết mỉm cười lắng nghe những điều em nói, anh chỉ biết nhìn em mỗi khi em mệt, anh chỉ biết hỏi han đôi câu khi em ốm, không không thể chia sẽ công việc với em, nhưng anh mong em có thể sẻ chia với anh để anh hiểu được em hơn, để anh có thể tiến gần lại phía em và cất lời " anh yêu em".
Giữa dòng đời không có lúc ngừng nghỉ này, tình yêu là một cái gì đó xa xỉ đối với một sinh viên nghèo như tôi, nhưng tôi có ước mơ và hoài bão của mình, tôi có thể trở thành một người mà làm cho nhiều người hạnh phúc, tôi có thể cười và nói với người dân rằng đã có tôi ở đây, tôi không thể gánh vác công việc của họ nhưng tôi có thể chia sẻ công việc của họ. Như tôi có thể nói với người tôi yêu rằng, "em đừng lo, có anh luôn ở bên em, em cứ mạnh dạn bước tiếp". Thân là một sinh viên học dược, đam mê công nghệ thông tin, ước mơ làm chính trị, ngoại giao, nhưng học kém ngoại ngữ, thì cũng không biết cuộc sống sẽ đi đâu về đâu. Nhưng có một điều khẳng định rằng " tình yêu trong tôi không thể mất, niềm đam mê không bao giờ từ bỏ, công việc không bao giờ sai trái" đó là kim chỉ nam cho cuộc sống của tôi. 
Vào cái tuổi này, cái tuổi 20 đầy nhiệt huyết, cái tuổi mà người ta có bao nhiêu hoài bão, cái tuổi mà người ta đầy sinh lực xung mãn. Cái tuổi mà trong đời sinh viên là đẹp nhất, hãy sống và hành động để cuộc sống này có mình nó có thêm ý nghĩa, hãy bỏ một hạt cát lên một bờ biển rộng lớn để nó là trung tâm của tất cả.
http://mp3.zing.vn/bai-hat/Hanh-Trinh-Tuoi-20-Various-Artists/ZW6UAC8C.html
Nhật ký ngày 23/10/2015
Nguyễn Bá Lực  


Bài viết: Tâm sự ngày thứ 6 

Nguồn: Zingme
Zing Blog

Em nghe mùa thu về

 
      
 
            Mùa thu đã thực sự về ! Em bất chợt nhận ra hương hoa sữa hòa quyện cùng cơn gió. Mưa cuối hè chỉ còn lưa thừa vào những buổi chiều, mấy cánh hoa bằng lăng còn đọng lại đâu đó. Không giống miền bắc, miền nam thường mưa nhiều và để nhận ra mùa thu về cũng thật khó. Nếu không có hương hoa sữa kia thì có lẽ em đã không biết hương thu đang hòa vào bầu không khí. Trời bắt đầu trở lạnh, cái lạnh ấy man mác của hơi nước, của vị thu ngọt ngào và cuốn theo cả những mùi thơm lưu luyến.
 
          Dường như mùa hè đã khép lại, những cơn mưa cuối hè lại làm lòng người xao xuyến. Em thích ngồi một mình ngắm mưa rơi, lặng lẽ nhớ lại bao buồn vui trong quá khứ. Nếu mùa hè ngọt ngào cây trái thì mùa thu lại là mùa của những yêu thương và kỉ niệm. Thu về làm lòng em nhớ anh, nỗi nhớ ấy nhẹ nhàng như mùi hương hoa sữa bắt đầu chớm nở. Liệu anh có về trên con đường này, về trên những nỗi nhớ và về cùng mùa thu ? Anh có nhận ra rằng, anh là mùa thu của em ? Mùa thu đó là tình yêu của em và là miền kí ức đẹp nhất dành cho anh.
 
       Nếu mùa thu này một mình, em sẽ buồn lắm ! Vì hoa sữa đã thắm hương nhưng gió lạnh lại vô tình, hoa sẽ buồn lắm. Con đường không chỉ là mùa hoa, là mùa thu mà còn trải dài bao nhớ nhung. Và nếu như lúc này, bàn tay anh có thể nắm lấy tay em, ta có thể băng qua bao con phố, có thể xóa tan đi màn sương thu đang bắt đầu giăng kín lối. 
 
 
    

      Chẳng phải ai cũng thích hương hoa sữa mùa thu. Nhưng thật sự, tình yêu ấy lại bắt đầu từ trong trái tim, là sự cảm nhận, là hương vị ngọt ngào và xao xuyến. Em yêu hoa sữa, em yêu mùa thu và yêu cả anh nữa. Mùa thu của em không đơn sắc, buồn tẻ mà thật lãng mạn, từ khi em biết nhớ nhung hương hoa trên phố và từ khi biết thương một bóng hình. Cơn mưa mùa hạ khép lại một ngày đầy bộn bề, nhộn nhịp, nhường chỗ cho màn đêm thu dịu dàng xen chút hương hoa. Mùa thu ấy không còn màu hoa tím của bằng lăng, màu hoa phượng đỏ rực nữa mà bắt đầu chớm nở của kí ức mới, tình yêu mới.
 
       Những lúc thoáng qua, em nghe mùa thu đang về trong lòng. Bất chợt, em chợt thấy lòng bình yên... Vì, anh đang ở thật gần bên em... 

                                                                                             Thanh Nhi 
 
                               
 



Bài viết: Em nghe mua thu về 

Nguồn: Zingme
Zing Blog

Ánh sao mờ sau mưa

      
 
 
        Anh vẫn luôn nở nụ cười khi bên cạnh em. Em có bao giờ tự hỏi vì sao nụ cười anh trở nên ngượng ngạo thế chưa ? À, mà chắc gì em đã để ý đến những cảm xúc lúc này anh đang trải. Anh đang rất đau đó thôi, đau đớn làm sao khi phải cố gắng cười để người ta không nhận ra nỗi lòng. Nếu một người chưa từng như thế thì cũng chẳng thể nhận ra được. Ít có ai đó chịu thấu hiểu cho nhau ! Nhất là khi yêu thương, thấu hiểu lại càng cần thiết hơn cả. Nhưng mà, em đã không hiểu ra được niềm đau nơi anh.
 
       Anh đã suy ngẫm rất nhiều. Một người con trai đã trằn trọc không ngủ được, anh ta đã lén giấu đi giọt nước mắt cay đắng của đời mình để có thể dang vòng tay ôm em vào lòng. Em là một bông hoa hồng, em dịu dàng, mềm mại nhưng lại đầy gai nhọn. Anh đã cố đưa bàn tay níu lấy nhưng tất cả anh nhận lại cũng chỉ là tổn thương. Càng giữ chặt lại càng bị tổn thương đâm sâu vào, đau đớn làm sao ! Vốn dĩ, thứ chẳng thuộc về mình thì mãi mãi vẫn không thuộc về mình. Anh có cố giành lấy, cố giữ thật kĩ rồi một ngày cũng vụt mất mà thôi. 
 
      
 
       Anh đã từng tin tình yêu là vĩnh cửu khi anh nhìn thấy ngọn lửa đầu bừng sáng trong đôi mắt em. Anh đã thầm yêu, thầm nhớ đôi mắt ấy nhường nào ! Anh nhớ hàng mi cong dài khẽ đan vào nhau những lúc em ngủ, nhớ cả ánh mắt biết cười dịu dàng, ngọt ngào của em. Và rồi, anh đã không tin mình xa nhau. Anh đã chẳng bao giờ nghĩ rằng em sẽ thay đổi và rời bỏ anh như vậy. Bật chợt, anh nhận ra tim mình lẻ loi ! Vốn dĩ, cầu vồng lung linh kia chỉ là ảo, chẳng ai biết được nơi bắt đầu và điểm kết thúc, chỉ là hư vô rồi vụt biến mất trong chốc lát. Thế nhưng nó để lại sự lưu luyến, mơ mộng cho cuộc đời.
 
     Trong đêm, anh nhận ra mình như ngôi sao mờ cô đơn sau cơn mưa. Ngôi sao ấy chẳng thể sáng, nhưng vẫn cố lập lòe. Chỉ vì, anh không muốn thấy em buồn. Anh đã hy sinh quá nhiều, anh đã cố gượng dậy sau bao tổn thương và nước mắt. Để được yêu em, để được nhìn thấy em cười mỗi ngày. Nếu một ngày kia, ánh sao ấy vụt tắt trong đêm tối, liệu em có nhận ra sự biến mất ấy ? Liệu em có buồn và lẻ loi ?
 
                                                                                            Thanh Nhi
 
                                




Nguồn 
Zing Blog
Zing me

Bài đăng nổi bật

Đôi dòng tâm sự

Giấc mơ thảm cỏ xanh sự khởi đầu cho những ý tưởng táo bạo