HÃY ĐỂ TA XA NHAU
Sau tất cả, một người con gái anh chờ
đợi cũng trở thành quá khứ. Mọi thứ đến với anh là quá vội. Và anh cũng thế!
Những ngày tháng nụ cười anh còn chớm nở nay cũng tới lúc tàn lụi theo năm
tháng. Anh trở lại là chính anh, là một cô gái vô tư của trước kia, một người
con gái yêu đời, chẳng phải níu giữ điều gì cho hạnh phúc của riêng mình. Và
khi anh đến, anh đã làm anh vụt tỉnh dậy sau bao giấc mơ. Anh trở lại hiện thực
có anh, yêu anh và lại sợ mất anh. Tình yêu vốn dĩ không phải như thế! Con tim anh
đã thay đổi từ khi nào? Bước chân anh đã không còn nơi đây theo giấc mơ anh vẫn
thường mong ngóng. Anh không còn là cơn mơ mà giờ trở thành cơn mưa vô hình,
nhạt nhòa trong cõi lòng anh.
Dẫu anh biết, anh không sợ một ngày nào đó ta xa nhau, anh không sợ
mất anh đâu! Điều anh sợ nhất là khi người con gái anh yêu thương không còn
hiện hữu trước đôi mắt của anh nữa. Anh sợ một ngày khi anh đứng trước mắt anh,
nhưng không thể nhìn thấy anh và cả tình yêu của anh nữa! Có lẽ là anh đã quên
đi thật rồi. Yêu thương có thể hàn gắn sau bao tổn thương, nhưng nếu một người
bỗng biến mất trên cõi đời này, anh biết tìm đâu?
Những cơn mưa chiều lại làm lòng anh thấy buồn. Mưa tạnh nhanh
như lúc nó đến, tia nắng cuối ngày len lỏi qua những đám mây xám, cầu vồng lại
hiện ra ngay trước mắt anh. Anh đã từng mơ ước đôi ta cùng nhau đi đến chân cầu
vồng, nơi anh không cần phải với tới màu sắc tươi đẹp kia, nơi anh có thể chạm
vào tương lai anh mong đợi. Thế nhưng, tới khi anh trở lại cũng là lúc cầu vồng
ấy biến mất. Anh đã không thể tìm được tới cánh cửa mà trái tim anh hướng tới.
Cũng như đi tới cuối cùng con đường, vẫn riêng anh lẻ bóng và cô đơn như thế
này.
Cầu vồng là ảo, nhưng sao nó lại quá đẹp? Thà cứ để anh mơ mãi,
đừng đến bên anh, yêu thương anh rồi lại bỏ rơi anh như thế. Anh không bao giờ
với tới anh, cũng như anh không bao giờ biết được trái tim anh ở đâu, anh hướng
về đâu và yêu thương ai. Anh đã cố rướn chân tới những điều mơ mộng mà anh nghĩ
là có thể. Thế rồi sau tất cả, anh vẫn không có được tình yêu của anh, anh vẫn
là một cô bé ngày nào, anh cũng chỉ là anh sau tất cả thương nhớ và chấp nhận
đơn côi một mình.
Yêu anh, anh không hề sai, nhưng với tới những điều quá lớn lao là lỗi
lầm mà anh không hề nhận ra từ trước. Anh chẳng là gì khi tình yêu kết thúc, anh
đã yêu anh rất nhiều như lúc tình ta bắt đầu. Anh đã dành trọn tình cảm của một
người con gái đã từng bị tổn thương và lừa dối, anh tin anh thật lòng đấy chứ! Anh
vẫn tổn thương. Anh không xứng với tình cảm anh dành cho anh đâu! Vì anh đã
không hiểu được anh. Một tấm kính đã vỡ rồi liệu hồ có dán lại được không anh?
Yêu thương rạn nứt hết rồi, dẫu anh có xin lỗi có làm cho người con gái anh yêu
thôi ngừng khóc.
Yêu thương trong anh vốn dĩ là thế, chỉ là lúc đầu anh
không nhận ra mà thôi! Tất cả lỗi lầm đều là do anh và tổn thương cũng chỉ
thuộc về anh. Anh không còn cảm thấy buồn nữa đâu!
"Tình ta bắt đầu từ
im lặng và hãy để ta xa nhau, như cách nó đến..."
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét